The lost love...

14h nữa...

Đây có lẽ là note cuối cùng tôi viết, cho nơi này. 29 tháng từ lúc vào đại học. 28 tháng có thể coi là bắt đầu. 19 tháng biết "tự cho" mình là kẻ thứ nhất.

9/2014, một cậu nhóc chân ướt chân ráo bắt đầu nhập học tại ngôi trường này. Cậu chọn một ngôi trường mà cậu không biết gì về nó, tuy nhiên ngành cậu ta chọn thì rất thú vị với cậu ta lúc đó - Du lịch. Mọi thứ đều xa lạ, nhưng lại không để lại chút ấn tượng trong ngày nhập học với cậu ta, trừ. Một chiếc bàn gỗ nhỏ, một chiếc ghế băng dài, nhiều anh chị, nhiều tờ rơi, nhiều chiếc áo vàng, nhiều tiếng cười nói, nhiều sự giúp đỡ ân cần. Rồi cậu ta quyết định bắt đầu với nơi này. "Hanu Tour" là nơi cậu ta gặp những người bạn cùng lớp, và may thay đó cũng là những người bạn chơi thân với cậu ta cho đến giờ phút này. Cậu trầm trồ, cậu vui vẻ, cậu thoải mái, cậu bắt đầu thích thú. "Food tour" là tour cậu không cùng làm nhưng cậu tham gia. Cậu ăn, cậu uống, cậu quen, và cậu cũng trầm trồ. "Picnic Ecopark", cậu làm, với sở thích của mình. Là những trò chơi logic mà cậu thích thú. Rồi cùng đi Bát Tràng. Cậu cũng quen, cũng vui, cũng trầm trồ và. Bắt đầu biết lo lắng...

Cậu và nhóm bạn ấp ủ những khao khát của mình. Họ muốn dựng xây, họ muốn tiếp bước, họ muốn thay đổi, họ muốn khẳng định, và có lẽ họ thực sự muốn nhiều hơn thế nữa. Người ta gọi nó là hoài bão. Hoặc tham vọng. Họ bắt đầu gọi mời những người có thể giúp. Họ bắt đầu cảm thấy nơi ấy đang lung lay dữ dội. Không dừng. Không suy giảm. Không biết sẽ duy trì được đến bao giờ. Và rồi điều gì đến cũng đã đến. Mọi người đều không cất tiếng nói.

KLMM - những ngày mưa gió trên Mai Lĩnh. Có những người trẻ cùng nói chuyện và bàn bạc. Họ bất chấp mưa gió. Họ bỏ quên tình yêu ở nhà. Họ bỏ qua những ngày tháng thiên đường ấy. Để họ đến với nhau. Và bắt đầu... Cậu có những quyết định khó khăn. Giữa cơ hội cậu có trong vùng an toàn. Với rủi ro cậu có ngoài vùng nguy hiểm. Cậu thấy ở đâu cậu cũng có người ở bên cạnh mình. Dù khó khăn, nhưng cậu không chọn cách dễ dàng.

Rồi từng bước từng bước, cậu và mọi người cùng cất bước. Cậu chấp nhận thứ thách thức khủng khiếp nhất lúc bấy giờ với cậu, đó là trách nhiệm. Một trách nhiệm không nhỏ khi bờ vai cậu còn quá bé. Cậu có những người bạn, những người anh em mới ở nơi này. Mọi người cùng chung tiếng cười, giọt nước mắt, nhịp lo lắng, sự mong chờ, còn gì mà không chung nữa... Và rồi, câu chuyện cuộc sống không chỉ có những tình huống cổ tích. Họ bắt đầu rời đi. Có người bất mãn với cậu, vì cậu sai. Không. Vì cậu yêu rồi, nhưng cậu còn yếu đuối quá. Có người hết yêu. Có người tìm vui nơi khác. Có người cậu tự đẩy họ ra xa. Và rồi cậu học được một thứ: sự cô độc. Cậu dằn vặt, cậu phá bỏ, cậu mạnh mẽ hơn, lí trí hơn, lạnh lẽo hơn, học được nhiều thứ hơn. Vẫn tình yêu đó, cậu cảm nhận cậu sẽ vẫn sống và tiếp tục, với không điểm dừng, kể cả nơi đó chỉ còn một mình cậu thôi. Thứ đáng được đổ lỗi nhất trên thế giới này, còn gì ngoài Tình yêu nữa.

Rồi cậu không mạnh mẽ như cậu tưởng. Một cú huých nhẹ nhành nhưng đúng lúc ấy, dần kéo cậu xuống hố sâu của sự dằn vặt và tuyệt vọng. Ăn mòn tình yêu ấy và đẩy cậu đi xa hơn. Đến nỗi cậu tìm mà không thấy. Càng tìm càng xa.

Một kẻ như thế, vẫn tiếp tục hành trình tìm lại vật mà hắn đã để mất, và hắn cũng như kẻ điên mà nhận ra rằng, hắn quên mất là hắn đang tìm thứ gì rồi. Mọi người đến giúp hắn, nhưng hắn nhận ra, kể cả thần tiên cũng không làm gì được nữa rồi. Hắn cứ thế vật vờ trong những kỉ niệm không màu, mờ nhạt. Rồi đến một ngày, hắn muốn tự tay đập nát, nát hẳn mọi thứ hắn đã làm. Để không ai phải chịu đựng nỗi đau này nữa. Nhưng cô ta xuất hiện. Như chưa phải sự thay thế xuất sắc, nhưng có lẽ là một chiếc chìa khoá tốt vừa đủ. Giải thoát hắn với bóng đen quá khứ, cho hắn cơ hội được giải thoát. Hắn đi không chút lưỡng lự. Rồi hắn lưỡng lự. Rồi hắn chợt nhận ra rằng tình yêu hắn tìm từ trước giờ đều ở ngay đây, ngay trước mặt hắn. Hắn còn mải mê đi tìm gì nữa. Hắn hứa sẽ ôm nó lần này. Và không để tuột mất nó nữa.

Anh hứa với em. Dù mọi thứ có thế nào, anh sẽ luôn ở đây. Không có chiếc chìa khoá này, anh sẽ đập tan mọi thứ mà không thể thoát khỏi ngục tù của bóng tối. Anh nợ em thứ gì đó quá lớn rồi...

Made with Adobe Slate

Make your words and images move.

Get Slate

Report Abuse

If you feel that this video content violates the Adobe Terms of Use, you may report this content by filling out this quick form.

To report a Copyright Violation, please follow Section 17 in the Terms of Use.