ĐÀI LOAN - NƠI ĐỀ TRỞ VỀ... Nguyễn Hoàng Bảo

Nếu bạn cần tìm nơi có cảnh quan hùng vỹ, những bãi biển cát trắng, những công trình kiến trúc cổ xưa hay những tòa nhà lung linh rực rỡ về đêm thì đừng đến xứ Đài. Tôi khuyên thật đấy. Một tuần đủ để bạn có thể khám phá một vòng hòn đảo Đài Loan với nét duyên ngầm, thân thuộc. Đối với tôi, giờ đây Đài Loan sẽ là nơi để trở về hơn là nơi để đến...

Vì xứ Đài níu kéo đôi chân của tôi theo cách hoàn toàn khác. Một cuộc sống không quá vội vã, ồn ào. Mọi thứ đều bình lặng trong nhịp thở của cuộc sống hiện đại

sự pha trộn văn hóa tự do từ Mỹ và cái hồn cốt cách Á Đông của Nhật Bản đều phảng phất trong cuộc sống của người dân nơi đây.

Hành trình của tôi qua các thành phố lớn và những điểm đến không thể bỏ qua như thủ đô Đài Bắc rộn rịp, thành phố Đài Trung với ngọn núi Alishan cao ngất, hồ Nhật Nguyệt quyến rũ, e ấp như một cô gái đôi mươi diễm lệ, thành phố Cao Hùng ở miền Nam với nhiều ngôi chùa linh thiêng của những tín đồ Phật giáo, những hẻm núi cheo leo được phủ bởi những tán thông khổng lồ trong công viên quốc gia Taroko…

Ngày thứ nhất

Sau khoảng 3 giờ bay từ Sài Gòn, tôi đã có mặt ở thủ phủ Đài Bắc. Thành phố còn phủ một lớp sương mờ trong thời tiết vào thu. Hệ thống giao thông công cộng ở xứ Đài rất tốt, bạn có thể bắt xe buýt về trung tâm thành phố, rồi từ đó sử dụng hệ thống xe điện ngầm để đến được hầu hết các điểm vui chơi, giải trí trong nội thành thủ đô. Những ngày ở Đài Bắc tôi đều sử dụng hệ thống giao thông công cộng tiện lợi đến mức tôi nghĩ họ đã xây dựng để phục vụ riêng cho những du khách nước ngoài không cần phải biết tiếng bản địa.

Nằm về phía bắc của đảo, Đài Bắc là trung tâm văn hóa chính trị của Đài Loan và đồng thời là một đô thị mang tính quốc tế hóa, với dân số hai triệu bảy trăm ngàn người. Ngoài vẻ đẹp hiện đại, thành phố Đài Bắc còn lưu giữ được nhiều nét văn hóa truyền thống, với bảo tàng Cố cung, nơi trưng bày nhiều cổ vật của các triều đình phong kiến Trung Quốc, và là nơi lưu giữ tài sản văn hóa lớn nhất của dân tộc Trung Hoa. Trong lòng thành phố cũng còn lưu giữ được nhiều phố cổ, đền chùa có lịch sử lâu đời. Tôi cũng dành cả buổi chiều để tham quan công viên quốc gia Dương Minh Sơn với địa hình núi lửa đặc thù và quần thể thực vật phong phú, được bố trí nhiều hệ thống đường đi bộ, thế mới thấy một môi trường thiên nhiên vô cùng trong lành và dễ chịu mà người dân xứ Đài đang hưởng thụ. Một ngày tuyệt vời của tôi kết thúc muộn ở khu chợ đêm Ninh Hạ, một thiên đường ẩm thực của người dân địa phương và cả du khách nước ngoài.

Ngày thứ hai

Từ hostel, tôi bắt xe điện ngầm để đến Tòa tháp 101 Taipei.

Tòa nhà Taipei 101

Có thể nói người Đài có thói quen nghiên cứu phong thủy rất kỹ trước khi xây dựng một công trình, tòa tháp Đài Bắc 101 cũng vậy, nó mang đậm nét những dấu ấn đặt trưng này. Tại giao lộ đường Songlian và đường Xinyi trên lối vào phía đông tòa tháp là một đài phun nước lớn bằng đá granite được thiết kế như biểu tượng cho sự sung túc và phát đạt. Đài phun nước có hình dáng như thân cây tre với 8 đốt, mỗi đốt lại hình thành nên một tầng và được thiết kế có hướng nghiêng về phía tòa tháp. Số 8 là con số tượng trưng cho sự thịnh vượng theo văn hóa của người Hoa, vì vậy công trình cũng được thiết kế với rất nhiều chi tiết chỉ đạt đến hay dừng lại ở con số may mắn này. Tại mặt tiền của tòa nhà du khách còn có thể bắt gặp ngay biểu tượng mang tên Ruyi được đặt ngay phía trên lối vào tòa nhà. Ruyi là một biểu tượng cổ xưa, được thiết kế cùng những đường cong như một đám mây trên bầu trời của đất nước Đài Loan, biểu tượng mang ý nghĩa về sự bảo vệ, hàn gắn và hoàn tất. Vì tòa nhà quá cao nên du khách thường đến công viên Tôn Trung Sơn, nơi họ có những bức ảnh trọn vẹn về công trình được xem là biểu tượng phồn vinh của Đài Loan.

Tôi tiếp tục đến ngôi làng cổ tích Cửu Phần và cố nấn ná tìm khoảng không gian huyền ảo về đêm nơi đây. Người ta bảo rằng, sở dĩ làng có tên là Cửu Phần là do trước đây chỉ có 9 gia đình sinh sống. Mỗi khi mua hàng từ dưới núi lên, họ đều đặt 9 phần. Tên gọi Cửu Phần đã ra đời từ đó. Làng có một vị trí phong thủy tuyệt đẹp khi những ngôi nhà cổ tựa lưng vào các vách núi trông rất bình yên. Những con phố nhỏ, những hàng quán nghi ngút khói, những ánh đèn lồng màu đỏ từ quán trà cổ nổi tiếng nơi đây đã mang lại cho tôi sự quyến luyến không rời. Đài Loan chỉ có thế!

Ngày thứ ba
Hồ Nhật Nguyệt, trái tim nhiên nhiên ở miền Trung xứ Đài

Tôi vẫn sử dụng xe điện ngầm để đến trạm xe buýt Kuo-Kuang đi hồ Nhật Nguyệt. Lộ trình di chuyển khoảng 4 giờ đồng hồ đi xuống miền Trung của Đài Loan. Nhật Nguyệt là hồ tự nhiên lớn nhất của Đài Loan, cũng là một trong những điểm đến nổi bật được giới thiệu cho khách du lịch trước tiên khi họ đến với hòn đảo hình chiếc lá phong này. Nằm trên vùng cao nguyên, hồ Nhật Nguyệt cách mặt biển khoảng hơn 700m, thuộc quận Nantou, miền Trung Đài Loan.

Đây là hồ thiên nhiên lớn nhất và là địa danh thu hút nhiều khách du lịch ở hòn đảo này. Phần phía đông của hồ tròn như mặt trời, còn phía tây lại cong bán nguyệt. Vì vậy nơi đây mới được gọi là hồ Nhật Nguyệt. Xe buýt thường đậu ở phía Đông Nam của hồ, nơi có bến tàu, khách sạn, nhà hàng và một số khu mua sắm.

Khi đến trạm xe buýt tôi lập tức được chào mời bởi một số người bán tour du thuyền trên hồ Nhật Nguyệt với giá 250 TWD. Lộ trình tham quan khoảng 3 giờ đồng hồ với 2 điểm dừng chính. Trước tiên, tàu đưa tôi từ bến Yidashao sau đó dừng lại ở Harbor Yacht, nơi tọa lạc một ngôi chùa nhỏ trên lưng chừng đồi hướng xuống mặt hồ. Nơi đây, du khách cũng thường tập trung quây quần để xem những tiếc mục âm nhạc truyền thống của người địa phương… Điểm dừng thứ 2 là Syuanguang. Đây là thị trấn nhỏ có nhiều hàng quán bán trà, đồ lưu niệm, nhà nghỉ, khu ăn uống và cả hệ thống cáp treo để vượt núi giúp du khách nhìn toàn cảnh hồ Nhật Nguyệt từ trên cao. Tôi thuê chiếc xe đạp dạo quanh một góc hồ cho đến tận khi mặt trời lặn dần sau những dãy núi màu lam.

Ngày thứ tư

Từ Đài Trung tôi đi xe lửa đến thị trấn Chiayi, cửa ngõ để lên núi Alishan. Hiện nay, để đến núi Alishan thì chỉ có cách duy nhất là tôi phải đến thị trấn Chiayi. Từ nhà ga Chiayi, tôi mua vé xe buýt ở ngay phía trước nhà ga để lên khu du lịch trên núi Alishan với giá vé 230 TWD/lượt. Khoảng 45 phút sẽ có một chuyến xe buýt lên đỉnh Alishan.

Những cái cây hàng ngàn năm tuổi giữa rừng núi Alishan.
Chỉ có tôi và những đôi tình nhân lạc lõng

Alishan nằm ở giữa phía đông của Đài Loan, trải dài trên bốn thị trấn: Fanlu, Zhuqi, Mi Sơn và Alishan; có tổng diện tích 41.520 ha nằm trên 18 ngọn đồi.

Thiên nhiên Alishan vào hè

Có 5 cảnh quan du khách không nên bỏ lỡ khi đến đây, đó là cảnh mặt trời mọc lộng lẫy, những đám mây trắng bồng bềnh, khu rừng bách tuyệt đẹp, những bụi cherry thơm lừng và đường ray trong rừng có hình chữ Z độc đáo. Ngoài ra, du khách có thể ghé thăm những người bản địa với những trải nghiệm về nét văn hóa độc đáo của họ. Thiên nhiên ở Alishan với những loài thực vật đặc trưng rõ nét như thông và tuyết tùng ngàn năm, ngược với rừng cọ, rừng chuối, rừng cau nhiệt đới ở vùng đồng bằng Chiayi. Vào chiều tà, khu rừng chìm trong vẻ đẹp kỳ quái với không gian hẹp đang chìm dần vào bóng đêm, nắng tắt để nhường cho những bản tình ca của rừng, của tiếng ve kêu, của côn trùng và văng vẳng tiếng chim.

Tôi không có cơ hội để ngắm bình minh trên Alishan vì giá phòng qua đêm ở đây rất đắt và đã hết phòng từ lâu. Có thể đây là lý do để tôi sẽ quay lại chiêm ngưỡng vẻ đẹp huyền ảo của Alishan lần nữa.

Ngày thứ năm

Thật dễ dàng để tôi có thể đến Phật Quang Sơn bằng xe buýt. Đây là một trong những ngôi chùa nổi tiếng Đài Loan. Với hơn 20 tòa điện, lầu, đường trang nghiêm, Phật Quang Sơn là nơi hội tụ rất đảo tín đồ Phật giáo. Pho tượng Phật sừng sững, nổi bật với nụ cười hiền từ trên nền trời xanh. Đây là pho tượng đồng cao nhất thế giới hiện nay với chiều cao lên đến 108m. Hai hàng tám bảo tháp như làm nên hai bức tường thành che chở cho con đường đến với tượng Phật. Phật Quang Sơn là nơi sở hữu hàng ngàn pho tượng Phật dát vàng quý giá.

Tôi được hướng dẫn tham dự một lớp thiền khoảng 30 phút bên trong chánh điện, nơi đặt tượng Phật Niết Bàn bằng ngọc trắng và những bức phù điêu được trạm trổ bằng ngọc và gỗ quý rất tinh xảo. Vẻ trầm mặc của ngôi chùa, khiến lòng tôi được thanh thản, nhẹ nhàng.

Từ sự đóng góp của các phật tử, giữa hoang sơ, Phật Quang Sơn ngày nay đã trở thành một thánh địa Phật giáo.
Sau khi Phật Quang Sơn vang danh tại Đài Loan và Trung Hoa đại lục, đại sư Tinh Vân đã nhường chức trụ trì cho các đệ tử và đi chu du khắp nơi, truyền đạo. Vì vậy, Phật Quang Sơn có đến 200 chi nhánh trên thế giới, trong số đó có các đạo tràng quy mô, uy nghiêm không kém như Tây Lai tự (Mỹ), Nam Thiên tự (Úc), Nam Hoa tự (châu Phi)…

Hành trình lại đưa tôi đến thành phố biển Hoa Liên, một thành phố bình yên bên bờ Đông của hòn đảo Đài Loan mang hình chiếc lá.

Một ngôi chùa trên lừng chừng núi ở Hoa Liên
Ngày thứ sáu

Trước nhà ga xe lửa trung tâm thành phố có trạm xe buýt đưa du khách tham quan công viên quốc gia Taroko. Thành phố Hoa Liên rất nhỏ nên hầu hết du khách đến đây là tự thuê xe đạp hay xe gắn máy để tham quan thành phố biển hay đến với Taroko nằm ở phía Bắc thành phố. Giá vé xe buýt là 250 TWD cho 2 lượt và bạn nhớ lấy lịch trình xe buýt dừng ở trạm trong khu vực vườn quốc gia hay thời gian quay về thành phố Hoa Liên.

Công viên quốc gia Taroko là một trong bảy công viên quốc gia nổi tiếng của Đài Loan, nơi đây cuốn hút với cảnh quan đẹp và hùng vĩ. Taroko – cái tên được đặt bởi sự có mặt của hẻm núi Taroko Gorge rất đẹp trong công viên. Công viên trải dài từ thành phố Đài Trung, Nam Đầu, và Hoa Liên. Taroko có nghĩa là “đẹp” theo ngôn ngữ Atayal. Nơi đây cuốn hút du khách bởi những hẻm núi uy nghi, những thác nước hùng vĩ, những khu rừng xanh mướt…, thiên nhiên tươi đẹp như một bức tranh sơn thủy hữu tình. Công viên có nhiều địa danh hấp dẫn như: miếu thờ Eternal Spring, hang động Swallow, thung lũng Liwu, hầm có 9 vòng xoay, con đường hẹp chạy dọc men sườn núi ngoạn mục tạo nên những ấn tượng thú vị cho du khách. Mùa này một số đoạn đường trekking bị đóng do hiện tượng sạt lỡ đá nguy hiểm. Tôi đến thẳng thị trấn Tianxiang, nơi có thể thực hiện các cung trekking để đến với thác nước Baiyan, ngôi chùa Xiangde nằm trên sườn núi cao hùng vĩ. Tôi nghe bác tài xế xe buýt bảo rằng nếu du khách đi vào mùa xuân thì những loài hoa sẽ nở dọc trên những sườn núi tạo nên một bức tranh thiên nhiên lãng mạn, nhiều màu sắc.

Ngày thứ bảy

Tôi bắt chuyến xe lửa nhanh chỉ mất khoảng 2 giờ để về Đài Bắc. Tôi có hẹn một cô bạn cùng quê qua Đài Loan gần 20 năm. Cố ấy đưa tôi đi thăm quan một ngôi chùa Ông nổi tiếng nằm trên một ngọn đồi cao có hướng về thành phố mới Đài Bắc. Thưởng thức món phá lấu chay của một nhà hàng nhỏ có từ năm 1967. Sau đó, chúng tôi tiếp tục ra khu vực cảng biển thưởng thức các hải sản tươi sống được các ngư dân vừa mang vào bờ. Thưởng thức món trà sữa và tô mỳ bò nổi tiếng xứ Đài trước khi ra sân bay về Sài Gòn vào sáng sớm hôm sau. Bảy ngày đã trôi qua ở Đài Loan dường như quá nhanh. Rồi tôi sẽ trở về Đài Loan nhiều lần nữa…

Một góc nhỏ

Report Abuse

If you feel that this video content violates the Adobe Terms of Use, you may report this content by filling out this quick form.

To report a Copyright Violation, please follow Section 17 in the Terms of Use.